Suy Niệm Lời Chúa Thứ Tư
Tuần I Mùa Chay
SÁM
HỐI

Lời Chúa:
Lc
11, 29-32
(29) Khi
đám đông tụ họp đông đảo, Ðức Giêsu bắt đầu nói: "Thế hệ này là một thế hệ
gian ác; chúng xin dấu lạ. Nhưng chúng sẽ không được thấy dấu lạ nào, ngoài dấu
lạ ông Giôna. (30) quả thật, ông Giôna đã là một dấu lạ cho dân
thành Ninivê thế nào, thì Con Người cũng sẽ là một dấu lạ cho thế hệ này như
vậy. (31) Trong cuộc Phán Xét, nữ hoàng phương Nam sẽ đứng lên cùng
với những người của thế hệ này và bà sẽ kết án họ, vì xưa bà đã từ tận cùng
trái đất đến nghe lời khôn ngoan của vua Salômôn; mà đây thì còn hơn vua
Salômon nữa. (32) Trong cuộc Phán Xét, dân thành Nivivê sẽ chỗi dậy
cùng với thế hệ này và sẽ kết án họ, vì xưa dân ấy đã sám hối khi nghe ông
Giôna rao giảng; mà đây thì còn hơn ông Giôna nữa.
Suy Niệm:
Mùa
chay là thời gian Mẹ Giáo Hội mời gọi con cái mình hữu bước vào hành trình nên
thánh, để khởi đầu cho hành trình này, kinh nghiệm của lịch sử Cứu Độ luôn bắt
đầu bằng việc kêu gọi Sám Hối, nhằm giúp con người nhận ra những điều phải sửa,
phải biến đổi, phải thăng tiến, nhờ đó việc nên thánh trở nên hiện thực, và Mùa
chạy không phải là nỗi sợ mà là an bình tâm hồn. Mẹ Giáo Hội hôm nay mời gọi chúng
ta làm các bước của việc Sám Hối.
1/ Nghe được tiếng mời gọi
Khởi
đầu sứ vụ rao giảng của Chúa Giêsu, Ngài không đòi chúng ta gì hơn ngoài việc kêu
gọi: “Anh em hãy sám hối vì Nước Trời đã đến gần” (Mt 4, 17). Quả vậy, trong dòng
chảy cuộc sống, con người bị cuốn hút vào trào lưu tục hóa, thành công qua trở
nên kiêu gạo, thất bại tạo ra bi quan, sung túc sinh ra sa đọa, khó khăn vất vả
phá hủy lòng tín thác. Vì thế con người cần có khởi điểm để nhìn lại mình, và mùa
chay chính là cột mốc nghe được tiếng mời gọi của Cha trên trời và qua mẹ Giáo
Hội nhắc nhở con cái mình Sám Hối. Hãy đặt mình vào tương quan kính Cha, hiếu Mẹ,
thì tiếng kêu mời này không còn xa lạ, nhưng là cho chính tôi.
2/ Nhận ra con đường lầm lạc
Mùa
chay không phải mùa bới lá tìm sâu, vạch áo cho người xem lưng, nhưng là mùa thành
tâm nhận định về mình với Cha Trên Trời và với Mẹ Giáo Hội. Bài đọc kể về thành
Ninivê, thuộc Bada, Irap ngày nay, là một thành rộng lớn phải đi mất ba ngày mới
hết từ đầu đến cuối, dân số đông đúc có tới 120 ngàn người, là một thành phố tráng
lệ nhiều dinh thự nhưng lại là dân ngoại. Chúng ta không biết họ đã phạm những
tội gì, nhưng chỉ biết lời Chúa phán qua tiên tri Giô-na: “Hãy đứng dậy đi đến
Ninivê, thành phố lớn, và hô to cho dân thành biết rằng sự gian ác của chúng đã
thấu tới trời”.(Gn 1,1) Nhờ lời tiên tri, họ đã nhận ra những điều mà xưa nay họ
nghĩ là đúng, họ nghĩ là phải, hay những điều mà xưa nay do giầu có sung túc, họ
nghĩ sống như vậy mới sành điệu, mới đẳng cấp, nay được cảnh báo đó là tội, là
phi đạo đức, là vô luân. Nên từ người cho đến súc vật, từ vua cho đến thường dân
đã quyết tâm sửa đổi.
3/ Tin vào lòng xót thương
Ninivê
là một thành dân ngọai. Tuy không tin và thờ phượng Đức Chúa của Israel, thế mà
khi nghe tiên-tri Giô-na rao giảng mới một ngày rằng: “Còn bốn mươi ngày nữa,
Ninivê sẽ bị phá đổ;” cả thành: từ Vua đến dân, từ lòai người đến súc vật, đều
ăn chay, nằm trên tro bụi, và ăn năn xám hối. Họ hy vọng Thiên Chúa sẽ xót
thương và đình chỉ hình phạt của Ngài trên thành. Trong khi đó một hình ảnh
ngược lại, những người Israel tin tưởng Đức Chúa, mặc dù đã được thấy tỏ tường
những việc Chúa làm và lắng nghe những lời Ngài rao giảng, đã cứng lòng không
chịu ăn năn trở lại, lại còn thách thức Chúa làm những gì họ muốn trước khi có
thể tin vào Ngài.
4/ Thực hành đáp trả
Một vị
Vua kia thăm trại tù, khi hỏi các tù nhân mức án của họ, kẻ thì nói tôi bị oan,
người khác nói tội bị án quá nặng, người khác thì kêu quá tàn nhẫn . . . chỉ riêng
một người, khi hỏi ông ta thú nhận, tôi xứng đang với tội của tôi đã gây ra. Những
người bạn tù kia đều lên án người này, mày là thằng dốt, thằng ngu, nói như thế
thì không được khoan hồng. Khi về nhà, vị vua ký lệnh ân xá cho người đàn ông đã
nhận mình là kẻ có tội. Các cận thần hỏi tại sao vua lại cứu xét người nhận tội,
còn những kẻ kêu oan lại không quan tâm đến họ, lúc này vua mới trả lời: “Bởi vì
ông ta biết sám hối”.
Sám hối
là việc làm đầu tiên để đi vào hành trình nên thánh trong mùa chay. Sám hối là
chìa khóa mở ra cánh cửa lòng thương xót của Chúa.
Tam Thái.