CHÚA NHẬT IV MÙA CHAY A:
CHÚA GIÊSU LÀ NGUỒN ÁNH SÁNG

Ánh sáng là yếu tố cần thiết không thể thiếu cho
con người và vũ trụ. Không có ánh sáng, trái đất này sẽ chìm ngập trong tối tăm
và băng giá, các sinh vật không thể phát triển được. Ánh sáng giúp cho con người
có thể nhìn rõ đường đi và nhận ra mọi vật. Ngoài ánh sáng theo nghĩa vật lý,
con người còn cần những ánh sáng khác như ánh sáng của trí tuệ và khoa học giúp
con người có thể hiểu biết cách đúng đắn hơn. Nhưng con người còn cần một thứ
ánh sáng đặc biệt hơn đó là ánh sáng đức tin, ánh sáng này giúp con người nhìn
thấu mọi vật, mọi biến cố, nhất là giúp con người nhìn thấy sự hiện diện của
Thiên Chúa trong cuộc đời và trong vũ trụ.
Các bài đọc Lời Chúa hôm nay cho chúng ta thấy sự
khác biệt giữa các cách nhìn: Cái nhìn của Thiên Chúa khác với cái nhìn của con
người. Con người thường nhìn nhau và đánh giá nhau qua dáng vẻ bên ngoài: xem mặt
mà bắt hình dong. Họ đánh giá nhau theo cảm tính, theo quần áo hoặc theo những ấn
tượng chủ quan. Nhưng Thiên Chúa nhìn theo cách khác, Ngài nhìn thấu con người,
Ngài không đánh giá con người theo dáng vẻ hay vóc dáng, nhưng nhìn thấy những
tâm hồn đơn sơ, chính trực.
Lúc bấy giờ, Chúa sai tiên tri Samuel đến nhà ông
Giêsê để xức xầu cho một trong các con trai của ông này lên làm vua Israel. Đến
nơi, Isaia toan chọn những đứa con có vóc dáng to cao, tướng mạo oai phong,
nhưng Thiên Chúa nói với Samuel: Đừng xét theo hình dáng và vóc người cao lớn của
nó. Thiên Chúa không chọn những người đó, nhưng lại chọn một người nhỏ bé, rốt
kém trong các con của Giêsê, đó là cậu trai út có tên là Davit. Cậu này là trai
út trong nhà, hầu như không được mọi người quan tâm. Khi cậu bé đi chăn chiên
ngoài đồng trở về, vừa trông thấy cậu, Chúa phán với Samuel: Đứng dậy, xức dầu
tấn phong cho nó. Chính nó là người ta chọn. Samuel đã xức dầu cho cậu bé trước
sự ngạc nhiên của mọi người, trong khi cậu bé vẫn chưa hiều điều gì đang xảy ra.
Bài Tin Mừng cho chúng ta thấy một thứ ánh sáng
khác, đó là ánh sáng đức tin. Ánh sáng này không tùy thuộc vào mặt trời, cũng
không tùy thuộc sự nhắm mắt hay mở mắt thể xác, nhưng hoàn toàn tùy thuộc vào
con mắt của tâm hồn. Có những người mắt tuy mở, nhưng vẫn không nhìn thấy, trái
lại, nhờ ánh sáng đức tin, có người tuy mù lòa, nhưng con mắt đức tin lại được
sáng. Câu chuyện Chúa Giêsu chữa người mù từ khi mới sinh hôm nay cho thấy, có
những người được mở mắt để đón nhận ánh sáng đức tin, còn có những người tuy mở
mắt nhưng vẫn mù loa tăm tối.
Chúa Giêsu và các môn đệ gặp một người mù từ khi mới
sinh đang ngồi ăn xin bên đường. Cái nhìn của các môn đệ và cũng là của người
Do Thái cho rằng: Anh mù này như một kẻ tôi lỗi, đáng trách hơn là đáng thương.
Các môn đệ hỏi Chúa Giêsu: Anh này bị mù do lỗi của anh hay lỗi của cha mẹ anh?
Cái nhìn của Chúa Giêsu hoàn toàn khác, Ngài nhìn thấy nơi anh là một con người
đáng thương, cần sự cứu giúp. Ngài trả lời các môn đệ: Không phải do anh, cũng
không phải do cha mẹ anh, anh ta bị mù lòa là để thiên hạ được nhìn thấy công
trình của Thiên Chúa muốn thể hiện nơi anh.
Chúa Giêsu đã làm phép lạ cho mắt anh mù được thấy
và cũng là để mở mắt cho những người chứng kiến phép lạ. Trước hết, Ngài xức
bùn vào mắt anh mù và sai anh đi rửa tại hồ Silôê. Anh đã tin vào lời của Thầy
Giêsu, đã rửa và được sáng mắt. Anh tin Ngài trước hết là một Đấng quyền năng
và tin nhận Ngài là Ngôn sứ, tức là Đấng các tổ phụ các tiên tri đã loan báo. Lần
đầu tiên bị tra hỏi Ai chữa mắt cho anh? Anh trả lời: Ngài đã thoa bùn vào mắt
tôi và đã sai tôi đi rửa và tôi đã thấy. Lần thứ hai bị tra hỏi: Anh nghĩ gì về
người đó? Anh đã trả lời: Người là một vị Ngôn sứ. Lần thứ ba bị tra vấn, anh
đã tuyên xưng cách rõ ràng hơn về Chúa Giêsu: Tôi đã nói với các ông rồi mà các
ông không chịu nghe. .. Xưa nay chưa có ai mở mắt người mù từ khi mới sinh nếu
người ấy không phải bởi Thiên Chúa mà đến. Khi gặp lại anh Chúa Giêsu đã hỏi
anh: Anh có tin vào Con Người không? Anh đã công khai tuyên xưng: Thưa Ngài,
tôi tin. Rồi anh sấp mình xuống trước mặt Chúa Giêsu.
Anh mù trong câu chuyện đã được mở mắt thể lý, để
nhìn thấy ánh sáng và thấy mọi người, anh còn được mở mắt đức tin để nhìn nhận
Chúa Giêsu là Thiên Chúa, là Đấng cứu thế. Ngược lại, những ngươi biệt phái tuy
mắt vẫn mở, nhưng phải sống trong sự tăm tối mù lòa không nhận biết Chúa Giêsu
bởi vì họ cứng lòng tin. Anh mù được sáng bởi vì anh đã để cho Chúa Giêsu đụng
chạm đến trái tim và tâm hồn của anh, còn những người biệt phái đã kiêu căng
đóng cửa lòng, khiến họ không đón nhận được ánh sáng đức tin.
Tâm hồn của những người biệt phái đã chứa đầy bóng
tối của sự kiêu căng, cố chấp, khinh bỉ kẻ khác, khiến cho ánh sáng đức tin
không thể đi xuyên qua được. Chúa Giêsu đã nói với họ: Tôi đến thế gian này
chính là để xét xử, cho người không xem thấy được thấy và kẻ xem thấy lại trở
nên đui mù; những kẻ cố chấp, nhất định từ chối ánh sáng của Thiên Chúa sẽ phải
chịu trách nhiệm về chọn lựa của mình. Chúa Giêsu đã nói với người biệt phái: Nếu
các ông bị mù thì các ông không có tội nhưng các ông nói: Chúng tôi thấy, nên tội
các ông nặng hơn.
Thế giới ngày nay bị xen lẫn giữa ánh sáng và bóng
tối. Ánh sáng của sự thật, công lý dường như bị bóng tối của sự ác gian dối và
bất công vây bủa; ánh sáng của đức tin dường như bị che khuất bởi vật chất và
các lối sống hưởng thụ. Có nhiều người muốn tránh né ánh sáng sự thật, bởi vì họ
sống và làm việc trong gian dối; nhiều người sống trong u mê nghi ngờ Thiên
Chúa, nghi ngờ đức tin và Giáo Hội. Nhiều
người khác bị bao phủ bởi bóng tối của các luận điệu tuyên truyên xuyên tạc,
các quan điểm vô thần, lối sống tự do, khiến họ đi lạc trong bóng tối tội lỗi.
Mỗi chúng ta có bổn phận phải trở nên chứng nhân của sự sáng, bằng cách sống và
thực hành theo chân lý, sống thật, nói thật, và hành động theo sự thật. Chúng
ta còn cần phải đào sâu và học hỏi về giáo lý, để đức tin của mỗi người ngày
càng tinh ròng và vững mạnh hơn và có thể tỏa sáng đến người chung quanh.
Nhiều người tuy chưa hẳn sống trong bóng tối,
nhưng sống trong bóng mờ, khiến cho đời sống và hành động của họ trở nên mờ ám,
thiếu sức sống. Đời sống gia đình của họ bị bóng tối của bất hạnh, cãi vã giận
dỗi bao trùm, khiến cho gia đình trở nên tối tăm ngột ngạt. Các cha mẹ cần mạnh
dạn khai sáng lại đời sống đức tin và các thực hành đạo đức trong gia đình, như
việc tham dự thành lễ, các giờ kinh tối, các bữa ăn chung cần được tái lập, để
có thể xua đi những bóng mờ bóng tối trong gia đình.
Khi lãnh Bí tích Rửa tội, chúng ta được giải thoát
khỏi bóng tối của ma quỷ và tội lỗi, đã trở nên con cái của ánh sáng. Chúng ta
không thể để mình rơi trở lại bóng tối, làm nô lệ cho bóng tối, nhưng xin cho
chúng ta biết mở toang cánh cửa tâm hồn, để cho ánh sáng tin Mừng và tình
thương của Chúa Giêsu chiếu tỏa. Xin Ngài giúp chúng ta biết sống và hành động
như giữa ban ngày, xin Ngài loại bỏ khỏi ta những ngóc ngách tối tăm, nhưng
hành động mờ ám, để ta sống đúng tư cách là con cái ánh sáng. Amen.
Linh mục
Giuse Đỗ Đức Trí – Gp Xuân Lộc