Suy Niệm Lời
Chúa Thứ Hai Tuần Bát Nhật Phục Sinh
“Chị
em đừng sợ!
Về báo cho anh em của Thầy”

LỜI CHÚA: Mt
28, 8-15
8
Các bà vội vã rời khỏi mộ, tuy sợ hãi nhưng cũng rất đỗi vui mừng, chạy về báo
tin cho môn đệ Đức Giê-su hay.
9
Bỗng Đức Giê-su đón gặp các bà và nói: "Chào chị em! " Các bà tiến
lại gần Người, ôm lấy chân, và bái lạy Người.10 Bấy giờ, Đức Giê-su
nói với các bà: "Chị em đừng sợ! Về báo cho anh em của Thầy để họ đến
Ga-li-lê. Họ sẽ được thấy Thầy ở đó."
11 Các bà đang đi, thì có
mấy người trong đội lính canh mồ vào thành báo cho các thượng tế biết mọi việc
đã xảy ra.12 Các thượng tế liền họp với các kỳ mục; sau khi bàn bạc,
họ cho lính một số tiền lớn,13 và bảo: "Các anh hãy nói như thế
này: Ban đêm đang lúc chúng tôi ngủ, các môn đệ của hắn đã đến lấy trộm xác.14
Nếu sự việc này đến tai quan tổng trấn, chính chúng tôi sẽ dàn xếp với quan và
lo cho các anh được vô sự."15 Lính đã nhận tiền và làm theo lời
họ dạy. Câu chuyện này được phổ biến giữa người Do-thái cho đến ngày nay.
1. Lựa chọn tin hay không tin
Bài Tin Mừng
hôm nay, Thứ Hai của Tuần Bát Nhật Phục Sinh nói cho chúng ta về hai lời “loan
báo”.
a. Lời loan báo
Đức Ki-tô đã sống lại từ cõi chết và sẽ đích thân đến gặp gỡ các “anh em” của Ngài:
Bấy giờ Đức
Giê-su nói với các bà:
“Chị em đừng sợ!
Về báo cho anh em của Thầy
để họ đến Ga-li-lê. Họ sẽ được thấy Thầy ở đó”.
(c. 10)
b. Và lời loan
báo Ngài đã chết và “đã chết luôn” rồi:
Ban đêm đang
lúc chúng tôi ngủ,
các môn đệ của hắn đã đến lấy trộm xác”!
(c. 13)
Hai lời loan
báo này, liên quan đến sự phục sinh, nhưng lại tượng trưng cho hai thái độ đối
với căn tính của Đức Ki-tô; và hai thái độ này đã và vẫn tồn tại ở mọi nơi mọi
thời. Và đó không chỉ là hai thái độ diễn tả hai nhóm người khác nhau, nhưng
còn là hai thái độ có thể tồn tại ngay ở giữa những người mang danh Ki-tô hữu,
và ở nội tâm của một Ki-tô hữu vào những giai đoạn khác nhau của hành trình đức
tin.
Nhưng tin hay
không tin nơi Đức Ki-tô phục sinh, sẽ có những hệ quả thật nghiêm trọng, không
chỉ ở đời sau, nhưng ngay hôm nay: sự chết sẽ bắt lấy chúng ta và chúng ta sẽ
“làm việc” cho nó, nếu chúng ta tin nó. Ngược lại, tin nơi Đức Ki-tô phục sinh mời
gọi chúng ta đón nhận ơn tha tội và ơn chữa lành khỏi Sự Dữ và tất cả những gì
liên quan đến Sự Dữ, để đón nhận sự công chính Người trao ban và sống sự sống
mới ngay hôm nay trong niềm hi vọng được thông phần với sự sống mới với Đấng
Phục Sinh luôn mãi. Đó là lựa chọn mang lại một hướng đi, một cách sống trổ
sinh nhiều hoa trái, như lịch sử và đời sống của Giáo Hội đã và đang làm chứng.
Lòng tin có sức sức mạnh giải phóng, như Đức Giê-su đã từng nói: “Lòng tin của
con đã cứu con”.
2. Lời loan báo thứ nhất
Lời loan báo
thứ nhất có nguồn gốc thần linh. Thật vậy, trong bài Tin Mừng được công bố
trong Đêm Canh Thức Vượt Qua, năm A Phụng vụ, chính thiên thần nói với các bà:
Này các bà, các bà đừng sợ! Tôi biết các bà tìm
Đức Giê-su, Đấng bị đóng đinh. Người không có ở đây, vì Người đã
trỗi dậy như Người đã nói. Các bà đến mà xem chỗ Người đã nằm, rồi
mau về nói với môn đệ Người như thế này: Người đã trỗi dậy từ cõi chết…
(Mt 28, 5-7).
Và trên đường
từ ngôi mộ trở về báo tin cho các môn đệ Đức Giê-su, các bà đã được chính Đức
Ki-tô Phục Sinh đón gặp, như để bày tỏ lòng ưu ái đặc biệt với các bà; chính vì
thế mà, các bà được Truyền Thống Giáo Hội tôn vinh là “tông đồ của các tông đồ.
Và đồng thời, khi để cho các bà được nhận biết trực tiếp, Ngài muốn đặt nền
tảng cho lời loan báo của chứng nhân đầu tiên, và của các chứng nhân ở mọi
thời, trong đó có chính chúng ta hôm nay nữa, đó là kinh nghiệm gặp gỡ đích
thân Đức Ki-tô Phục Sinh:
“Chào chị em!”
Các bà tiến lại gần Người,
ôm lấy chân, và bái lạy Người.
(c. 9)
3. Lời loan báo thứ hai
Trong khi đó,
nguồn của lời loan báo thứ hai là những con người, cụ thể là các thượng tế và
và các kì mục:
Các thượng tế
liền họp với các kỳ mục;
sau khi bàn bạc, họ cho lính một số tiền lớn,
và bảo: “Các anh hãy nói như thế này:
Ban đêm đang lúc chúng tôi ngủ,
các môn đệ của hắn đã đến lấy trộm xác”.
(c. 12-13)
Thế mà, các
thượng tế và các kì mục là hình ảnh tượng trưng cho thái độ không tin; và khi
không tin, người ta sẽ chứng minh cho bằng được điều ngược lại, bằng những hành
vi gian dối (gian dối ngay trong lời loan báo, vì ngủ rồi, làm sao mà biết các
môn đệ đến lấy trộm xác!), tính toán vụ lợi (có sự hiện diện của tiền bạc), và
cuối cùng là loại trừ và bạo lực, vốn là hình ảnh của Sự Dữ, như chúng ta đã
thấy trong cuộc đời và nhất là cuộc Thương Khó của Đức Ki-tô, cũng như trong
lịch sử Giáo Hội, nhất là Giáo Hội sơ khai.
* * *
Xin cho chúng
ta cũng có cùng một kinh nghiệm gặp gỡ Đấng Phục Sinh, ngang qua kinh nghiệm
được sự sống mới của Chúa đánh động, lôi kéo và thu hút chúng ta trong cuộc
đời, trong hành trình ơn gọi và trong mỗi ngày sống, đến độ chúng ta có thể
bình tâm với mọi sự và định hướng cho mọi sự.
Và vì sự sống
của Đức Ki-tô phục sinh là có thật, xin cho chúng ta được nhận ra sự hiện diện
của Ngài đã tràn sang bờ bên này của cuộc sống chúng ta để biến đổi, tái tạo,
soi sáng, dẫn dắt sự sống hôm nay và chóng qua của chúng ta, ngang qua các dấu
chỉ Lời Chúa, các bí tích, nhất là bí tích Thánh Thể, và những biến cố trong
cuộc đời của chúng ta.
* * *
Như hành trình
đức tin của các phụ nữ, nhất là của thánh nữ Maria Ma-ri-a Mác-đa-la, của các
hai môn đệ trên đường Emmau và của chính các Tông Đồ, chính kinh nghiệm thiêng
liêng đích thân gặp gỡ, đụng chạm và cảm nếm sự hiện diện thần linh của Đức
Ki-tô phục sinh và hoa trái mà kinh nghiệm này làm phát sinh trong cuộc sống
đầy ơn huệ nhưng cũng nhiều thử thách của chúng ta, tự thân, như hương thơm lan
tỏa, đã là một lời loan báo:
TIN
MỪNG
ĐỨC KI-TÔ PHỤC SINH
Và đồng thời
chính kinh nghiệm này, cùng với những hoa trái tình thương và sự sống được trổ
sinh, làm chứng cho lời loan báo của chúng ta là sự thật, là có nguồn gốc thần
linh, chứ không phải là bất cứ sự kiện lạ lùng, kiến thức lịch sử hay ngụy lịch
sử hoặc lí lẽ hùng biện hay khúc chiết nào khác.
Tuần Bát Nhật Phục Sinh 2019
Lm Giuse Nguyễn Văn Lộc