Trang Chủ > Suy Niệm > Mùa Chay

Suy Niệm Lời Chúa Thứ Năm Tuần Thánh

YÊU NHƯ THẦY ĐÃ YÊU – LÀM NHƯ THẦY ĐÃ LÀM

thứ 5 tuần thánh.jpg

Lời Chúa: Ga 13, 1-15

(1) Trước lễ Vượt Qua, Ðức Giêsu biết giờ của Người đã đến, giờ phải bỏ thế gian mà về với Chúa Cha. Người vẫn yêu thương những kẻ thuộc về mình còn ở thế gian, và Người yêu thương họ đến cùng.

(2) Trong bữa ăn tối, ma quỷ đã gieo vào lòng Giuđa, con ông Simon Ítcariốt, ý định nộp Ðức Giêsu. (3) Ðức Giêsu biết rằng: Chúa Cha đã giao phó mọi sự trong tay Người, Người bởi Thiên Chúa mà đến, và sắp trở về cùng Thiên Chúa, (4) nên bấy giờ Người đứng dậy, rời bàn ăn, cởi áo ngoài ra, và lấy khăn mà thắt lưng. (5) Rồi Ðức Giêsu đổ nước vào chậu, bắt đầu rửa chân cho các môn đệ và lấy khăn thắt lưng mà lau.

(6) Vậy, Người đến chỗ ông Simon Phêrô, ông liền thưa với Người: "Thưa Thầy! Thầy mà lại rửa chân cho con sao?" (7) Ðức Giêsu trả lời: "Việc Thầy làm, bây giờ anh chưa hiểu, nhưng sau này anh sẽ hiểu". (8) Ông Phêrô lại thưa: "Thầy mà rửa chân cho con, không đời nào con chịu đâu!" Ðức Giêsu đáp: "Nếu Thầy không rửa chân cho anh, anh sẽ chẳng được chung phần với Thầy". (9) Ông Simon Phêrô liền thưa: "Vậy, thưa Thầy, xin cứ rửa, không những chân, mà cả tay và đầu con nữa". (10) Ðức Giêsu bảo ông: "Ai đã tắm rồi, thì không cần phải rửa nữa; toàn thân người ấy đã sạch. Về phần anh em, anh em đã sạch, nhưng không phải tất cả đâu!" (11) Thật vậy, Người biết ai sẽ nộp Người, nên mới nói: "Không phải tất cả anh em đều sạch".

(12) Khi rửa chân cho các môn đệ xong, Ðức Giêsu mặc áo vào, về chỗ và nói: "Anh em có hiểu việc Thầy mới làm cho anh em không? (13) Anh em gọi Thầy là 'Thầy', là 'Chúa', điều đó phải lắm, vì quả thật, Thầy là Thầy, là Chúa. (14) Vậy, nếu Thầy là Chúa, là Thầy, mà còn rửa chân cho anh em, thì anh em cũng phải rửa chân cho nhau. (15) Thầy đã nêu gương cho anh em, để anh em cũng làm như Thầy đã làm cho anh em.

Suy Niệm

Thứ năm, ngày 11/04 vừa qua, Đức Thánh Cha Phanxicô đã gây "sửng sốt" cho cả thế giới. Sau khi các nhà lãnh đạo phe phái đối lập tại Nam Sudan tham dự cuộc tĩnh tâm do Đức Tổng Giám mục Anh Giáo đề xuất, Đức Thánh Cha Phanxicô đã tiếp kiến phái đoàn. Đức Thánh Cha tha thiết xin họ hòa giải để xây dựng hòa bình cho Nam Sudan, một đất nước nội chiến triền miên, cướp đi sinh mạng hàng chục ngàn người và đẩy nhiều trẻ em trở thành binh lính trong các cuộc xung đột đẫm máu. Ngài đã quỳ xuống hôn chân các nhà lãnh đạo, trước sự ngỡ ngàng và xúc động của hết mọi người, từ Tổng thống đến các thành viên đoàn tuỳ tùng. Ngài dứt khoát hối thúc họ dừng cuộc nội chiến lại. Ngài nói với họ: “Tôi xin quý vị, là người anh em của nhau, hãy ở trong hòa bình. Tôi hết lòng xin quý vị... tôi xin quý vị với hết cả tấm lòng, với tình cảm sâu đậm nhất của tôi.” 

Đức Thánh Cha Phanxicô năm nay 82 tuổi, được các phụ tá giúp đỡ khi ngài khiêm nhường hạ mình quỳ xuống cách khó khăn để hôn đôi giày của hai nhà lãnh đạo đối lập chính và một số người khác trong đoàn.

Một lần nữa, Đức Thánh Cha chỉ cho chúng ta thấy rằng, ngài được sai đến để phục vụ, phục vụ bằng cả trái tim xót thương và khiêm nhường, chứ không phải để được phục vụ. Vì hòa bình, vì hạnh phúc của các dân tộc, Đức Thánh Cha Phanxicô đã sẵn sàng hạ mình quỳ xuống hôn chân các nhà lãnh đạo Nam Sudan để thống thiết xin họ quyết định dừng chiến tranh và cùng nhau xây dựng Hòa Bình.

Cách đây hơn hai ngàn năm, cũng có một vị thầy, đã quỳ gối, cúi xuống để rửa chân cho các môn đệ, trước sự ngỡ ngàng của mọi người và tha thiết xin họ: “Các con hãy yêu thương nhau”. Chiều hôm nay chúng ta cùng tưởng nhớ lại hành động yêu thương, hy sinh tột cùng của Chúa Giêsu dành cho các tông đồ và cho nhân loại qua việc thiết lập Bí Tích Thánh Thể và chức Linh Mục. Đồng thời, dạy chúng ta bài học yêu thương, phục vụ khi Ngài quỳ gối rửa chân cho các môn đệ.

Câu chuyện diễn ra trong khung cảnh ngày lễ vượt qua của người Do Thái, kỷ niệm việc Thiên Chúa giải thoát dân Israel ra khỏi Ai Cập, được ghi dấu bằng việc giết chiên và ăn chiên vượt qua. Sách Xuất hành kể lại chi tiết những việc người Do Thái phải thực hiện trong đêm vượt qua lịch sử đó: Mỗi nhà phải giết một con chiên, lấy máu bôi lên cửa làm dấu hiệu, nhà nào có dấu máu sẽ được cứu thoát. Cả gia đình và có thể mời xóm giềng cùng tụ họp để ăn thịt con chiên trong tâm tình tạ ơn Thiên Chúa vì Chúa đã giải thoát dân Người. Đây là việc làm được thực hiện hàng năm để tưởng nhớ đến biến cố vĩ đại này. Kể từ đó, máu trở thành linh thiêng, là dấu hiệu của sự sống và là sự bảo vệ của Thiên Chúa. Cũng vậy, bữa ăn vượt qua trở thành bữa tiệc của sự quy tụ, của tình thân và là bữa ăn thánh, bữa ăn bồi bổ sinh lực cho hành trình xuất hành phía trước.

Trong bầu khí linh thiêng và ngập tràn tâm tình tôn giáo như trên, Chúa Giêsu và các môn đệ bước vào bữa tiệc vượt qua với những cung bậc cảm xúc khác nhau. Tin Mừng Gioan ghi nhận: “Đức Giêsu biết giờ của Người đã đến, giờ phải bỏ thế gian mà về với Cha. Người yêu thương những kẻ thuộc về mình, và Người yêu thương họ đến cùng”.

Theo các Tin Mừng, Chúa Giêsu đã thể hiện tình yêu đến cùng trước hết bằng việc: “Ngài cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng, tạ ơn, bẻ ra và trao cho các môn đệ mà nói: Tất cả các con hãy cầm lấy mà ăn, đây là mình Thầy sẽ bị nộp vì các con”. Việc làm và lời nói này của Chúa Giêsu hết sức bất ngờ đối với các tông đồ, có lẽ các ông chưa thể hiểu. Chúa Giêsu đã thể hiện tình yêu đến cùng bằng biệc chấp nhận trở nên của ăn được trao cho nhân loại. Ngài muốn những kẻ được ngài yêu thương có thể cầm lấy, có thể ăn, để Ngài có thể được ở mãi, ở cùng, được nên một và được đi vào tậm tâm hồn những kẻ Ngài yêu thương. Khi yêu nhau, người ta không muốn rời xa nhau, cũng vậy với việc biến bánh trở nên thịt mình, chúa Giêsu muốn hiện diện, muốn ở mãi và không bao giờ rời xa nhân loại chúng ta.

Các môn đệ chưa hết bất ngờ, thì chúa Giêsu lại cầm lấy chén rượu tạ ơn và trao cho các môn đệ: “Các con hãy cầm lấy mà uống, đây là chén máu Thầy, máu đổ ra để tha tội. Các con hãy làm việc này mà nhớ đến Thầy”. Cử chỉ và lời nói của Chúa Giêsu chứa đựng biết bao điều Ngài muốn nhắn gửi. Trao ban thịt làm của ăn, giờ đây, Ngài lại trao ban máu Ngài làm của uống, Chúa Giêsu đã chịu hiến tế ngay từ giây phút này, biến mình trở nên của ăn của uống để đáp ứng cho nhu cầu căn bản thường ngày của con người. Nếu máu con chiên ngày xưa bôi lên cửa làm dấu hiệu để được cứu sống, thì nay máu của Chúa Giêsu có sức mạnh tẩy rửa tội lỗi, trao ban sức sống mới cho nhân loại.

Cùng với việc trao ban thịt máu mình làm giá chuộc, của nuôi dưỡng linh hồn nhân loại, Chúa Giêsu còn chấp nhận trở nên lệ thuộc hoàn toàn vào các tông đồ, khi trao cho các ông Chức Linh mục và quyền: “Hãy làm việc này mà tưởng nhớ đến thầy”. Có thể nói, Chúa Giêsu đã hoàn toàn tín nhiệm vào các tông đồ, dù Chúa biết các ông chỉ là những con người yếu đuối thấp hèn, còn ham danh ham lợi, nhưng Chúa vẫn trao mình vào tay họ. Từ đây, mỗi lần lặp lại cử chỉ yêu thương này, Chúa lại hiện diện cách bí tích, đích thực và sống động với nhân loại, để ở lại mãi với con người, nâng đỡ cho hành trình đức tin của các tín hữu.

Tin Mừng Gioan đã trình bày tình yêu thương đến cùng của Chúa Giêsu qua việc: “Ngài đứng dậy, rời bàn ăn, cởi áo ngoài ra, lấy khăn thắt lưng, đổ nước vào chậu và cúi xuống rửa chân cho các tông đồ, rồi lấy khăn thắt lưng mà lau”. Việc làm này của Chúa Giêsu khiến các tông đồ hết sức bất ngờ và không thể tưởng tượng nổi. Thánh Gioan khi ghi lại từng việc làm của Chúa Giêsu, cho thấy chúa Giêsu không chỉ rời khỏi bàn ăn, mà Ngài còn chấp nhận rời khỏi địa vị của một vị Thiên Chúa, từ ngai trời bước đến với nhân loại. Ngài cởi bỏ khỏi mình vinh quang danh dự của một vị Thiên Chúa quyền năng, để mang lấy thân phận con người và còn thắt lưng như một đầy tớ để cúi xuống phục vụ con người.

Chỉ có nô lệ mới phải quỳ gối rửa chân cho chủ, một con người tự do dù có làm đầy tớ cũng không phải làm những việc như thế, vậy mà Chúa Giêsu đã rửa chân cho các môn đệ. Simon Phêrô thấy như thế thì đã phản ứng quyết liệt: “Thưa Thầy, Thầy không thể rửa chân cho con như vậy được! Chúa Giêsu đã trả lời: Việc Thầy làm bây giờ con chưa hiểu, nhưng sau này con sẽ hiểu… Nếu thầy không rửa chân cho con, thì con không được dự phần với Thầy”. Chắc chắn khi Chúa trả lời, Simon cũng vẫn không thể hiểu, nhưng sau này, ông đã hiểu được thế nào là được dự phần với Chúa. Dự phần với Chúa là được trở nên giống như Chúa, chia sẻ cùng một con đường với Chúa. Dự phần là được cùng tham dự vào cuộc khổ nạn thập giá của Chúa và được dự phần vào vinh quang phục sinh với Chúa. Sau này Simon đã được diễm phúc đó.

Khi trở lại bàn ăn, Chúa Giêsu giải thích cho các tông đồ về ý nghĩa và mục đích việc làm của Chúa: “Vậy, Thầy là Chúa, là Thầy mà còn rửa chân cho anh em, thì anh em cũng phải rửa chân cho nhau… Anh em hãy làm như Thầy đã làm cho anh em”. Như thế, Chúa muốn các môn đệ của Chúa cũng phải học để sống yêu thương như Chúa đã yêu, dám chấp nhận yêu thương đến quên mình, hy sinh cả mạng sống mình vì anh chị em. Chúa muốn các môn đệ của Chúa cũng phải dám cởi bỏ cái tôi và cái tự ái của mình để cúi xuống phục vụ anh chị em cách vô điều kiện.

Cử hành lễ Tiệc Ly hôm nay, chúng ta tôn thờ và cảm nhận một tình yêu lớn lao mà Chúa Giêsu dành cho chúng ta qua việc ban thịt máu mình làm của ăn cho chúng ta và còn muốn ở lại với nhân loại cho đến ngày tận thế. Trở nên lương thực, Chúa Giêsu muốn chúng ta đón nhận Chúa mỗi ngày. Như thân xác cần được nuôi dưỡng bằng cơm bánh, thì linh hồn cũng cần phải được nuôi dưỡng bằng của ăn của uống là chính thịt máu Chúa Giêsu. Qua việc đón rước Chúa mỗi ngày, Chúa bước vào tâm hồn, biến đổi chúng ta nên giống như Chúa, qua đó, Chúa còn ban thêm sức mạnh để chúng ta có thể bước đi trên hành trình theo Chúa.

Tham dự cử hành hôm nay, Chúa cũng muốn chúng ta học nơi Chúa để biết hy sinh quên mình, cúi xuống phục vụ anh em. Chúng ta cần thực hành bài học này của Chúa bắt đầu từ nơi gia đình: Cha mẹ, vợ chồng âm thầm hao mòn từng ngày để yêu thương và phục vụ nhau và phục vụ con cái, cho dù có những lúc bị phản bội hay bị tổn thương hoặc con cái ngỗ nghịch khiến cho cha mẹ đau lòng.

Cũng như Simon Phêrô, chúng ta xin Chúa không chỉ rửa chân mà còn thanh tẩy tâm hồn, cuộc sống của gia đình ta mỗi ngày nên trong sạch hơn, ấm cúng hạnh phúc hơn. Và, xin Chúa cho chúng ta được dự phần với Chúa trong hành trình vác thập giá mỗi ngày theo Chúa, để được dự phần vào vinh quang phục sinh với Chúa. Amen.

Lm. Giuse Đỗ Dức Trí

 

 


Các bài viết mới hơn
     Suy Niệm Lời Chúa Chúa Nhật Phục Sinh Năm C- Lm. Giuse Đỗ Đức Trí
     Suy Niệm Lời Chúa Thứ Bảy Tuần Thánh - Lễ Vọng Phục Sinh-Lm. Đan Vinh
     Suy Niệm Lời Chúa Thứ Bảy Tuần Thánh-Thiên Thảo SJP
     Suy Niệm Lời Chúa Thứ Sáu Tuần Thánh-Lm. Đan Vinh
     Suy Niệm Lời Chúa Thứ Sáu Tuần Thánh-Bertrand Nguyễn Thanh Hoài

Các bài viết cũ hơn
     Suy Niệm Lời Chúa Thứ Tư Tuần Thánh_Lm Micae Vũ An Lộc
     Suy Niệm Lời Chúa Thứ Ba Tuần Thánh_Lm Giuse Nguyễn Văn Lộc
     Suy Niệm Lời Chúa Thứ Hai Tuần Thánh Năm C_ MM Tân, SJ.
     Suy Niệm Lời Chúa Chúa Nhật Lễ Lá Năm C_Lm. Đan Vinh
     Suy Niệm Lời Chúa Thứ Bảy Tuần V Mùa Chay_Lm. Giuse Nguyễn Duy Khang
     Suy Niệm Lời Chúa Thứ Sáu Tuần V Mùa Chay_Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.
     Suy Niệm Lời Chúa Thứ Năm Tuần V Mùa Chay_Lm Giuse Nguyễn Văn Lộc
     Suy Niệm Lời Chúa Thứ Tư Tuần V Mùa Chay_Nt. Anna Têrêxa Thiên Hoàng
     Suy Niệm Lời Chúa Thứ Ba Tuần V Mùa Chay_Lm. J.P
     Suy Niệm Lời Chúa Thứ Hai Tuần V Mùa Chay- MM TÂN,SJ.