Suy Niệm Lời Chúa Thứ Sáu
Tuần Mùa Chay
Thói đời khác với
đường nẻo con cái Thiên Chúa.

Lời Chúa: Mt 5, 20-26
(20) "Vậy, Thầy bảo cho anh em biết, nếu anh em không ăn ở
công chính hơn các kinh sư và người Pharisêu, thì sẽ chẳng được vào Nước Trời.
(21) "Anh em đã nghe Luật dạy người xưa rằng: Chớ giết người.
Ai giết người, thì đáng bị đưa ra tòa. (22) Còn Thầy, Thầy bảo cho
anh em biết: ai giận anh em mình, thì phải bị đưa ra tòa. Ai mắng anh em mình
là đồ ngốc, thì phải bị đưa ra trước thượng hội đồng. Còn ai chửi anh em mình
là quân phản đạo, thì phải bị lửa hỏa ngục thiêu đốt. (23) Vậy, nếu
khi anh sắp dâng lễ vật trước bàn thờ, mà sực nhớ có người anh em đang có
chuyện bất bình với anh, (24) thì hãy để của lễ lại đó trước bàn
thờ, đi làm hòa với người anh em ấy đã, rồi trở lại dâng lễ vật của mình. (25)
Anh hãy mau mau dàn xếp với đối phương, khi còn đang trên đường đi với người ấy
tới cửa công, kẻo người ấy nộp anh cho quan tòa, quan tòa lại giao anh cho
thuộc hạ, và anh sẽ bị tống ngục. (26) Thầy bảo thật cho anh biết:
anh sẽ không ra khỏi đó, trước khi trả hết đồng xu cuối cùng.
Suy Niệm:
Nếu
anh em không ăn ở công chính hơn các kinh sư và người Pharisiêu thì sẽ chẳng được
vào Nước Trời.
Anh
em đã nghe luật dạy người xưa rằng : Chớ giết người.
Còn
thầy, thầy bảo anh em:
·
Ai
giận anh em mình thì đáng bị đưa ra tòa.
·
Ai
mắng anh em mình là đồ ngốc thì đáng bị đưa ra Thượng Hội Đồng.
·
Ai
chửi anh em mình là quân phản đạo thì đáng bị lửa hỏa ngục.
·
Nếu
khi anh sắp dâng của lễ mà sực nhớ có người anh em đang có chuyện bất bình với
anh…
Thì đi làm hòa với người
anh em ấy đã…
Ở
đời có thương có ghét,
Thương
đó và cũng ghét đó, diễn ra trong cùng một trái tim,
Khó
hiểu thật, hễ thương thì sao lại ghét, còn nếu đã ghét thì còn chỗ đâu để
thương,
chuyện
không tưởng nhưng lại rất bình thương:
đã
thương thì không thể ghét, và ngược lại, ghét thì không thể thương mới phải chứ.
Và
quả thật là thế, bởi lẽ thương và ghét là 2 khuôn mặt khác nhau:
Khuôn
mặt của con Thiên Chúa:
“chứng
ta hãy yêu thương nhau, vì tình yêu bắt nguồn từ Thiên Chúa,
Ai
yêu thương thì đã được Thiên Chúa sinh ra” (1Ga, 4,7).
Khuôn
mặt của ác thần:
“chúng
ta đừng bắt chước Cain, nó là người của ác thần, nên đã giết em mình (1Ga 3,12).
Căn
cứ vào điều này mà người ta phân biệt con cái Thiên Chúa với con cái ma quỉ :
Ai
không sống công chính thì không thuộc về Thiên Chúa,
Ai
không thương yêu anh mình thì cũng vậy (1Ga 3,10).
2
khuôn mặt, 2 vùng trời cách biệt:
“ai
yêu thương anh em mình thì ở lại trong ánh sáng…
Nhưng
ai ghét anh em mình thì ở trong bóng tối
và
đi trong bóng tối mà chả biết mình đi đâu”. (1Ga, 2,10-11).
Ai
giận anh em mình, khoảng cách giữa giận và ghét mong manh lắm, nóng giận dễ
thành to chuyện,
Chuyện
giận hờn, tới giận ghét, chỉ là chuyện của tình cảm con người thôi mà,
Làm
người ai chả có lúc hờn trách dẫn đến tức giận, rồi sanh lòng ghen ghét?
Không
được, vì đây chính là thói đời, mà thói đời nhiều phen dẫn đến tội ác khôn lường,
Kinh
Thánh đã chỉ rõ:
“ai
ghét anh em mình, ấy là kẻ sát nhân” (1Ga 3,15)
Thế còn
Ai
mắng anh em mình là đồ ngốc,
Ai
chửi anh em mình là quân phản đạo,
Thói
đời cậy mình có của, có tài, có đức, thích chê bai người khác,
Lấy
mình làm chuẩn mực để so sánh và phê phán.
Thế
nhưng lại không biết mình ngốc nghếch biết bao,
Chuyện
một ông nhà giầu hả hê trên đống tiền, của cải làm mờ mắt,
ông
quên rằng một ngày mình cũng phải ra đi
tay trắng,
đây
mới đúng là đồ ngốc, cái ngốc nghếch đáng tội (x.Lc 12,16-21).
Thói
đời nguy hại biết bao.
Lời
Chúa hôm nay muốn đưa mọi người vượt qua vùng đất u tối,
từ
sống dở chết dở để rồi chết thật,
đến
xóa bỏ khuôn mặt của kẻ sát nhân,
mang
khuôn mặt của con Thiên Chúa, tiến vào vùng đất kẻ sống và sống muôn đời.
với
một bước dứt khoát, nhẹ nhàng và đơn giản :
xác
tín rằng,
“chúng
ta đã từ cõi chết bước vào cõi sống, vì chúng ta yêu thương anh em” (1Ga 3,14)
MM Tân, SJ.