Suy Niệm Lời Chúa Thứ Bảy Tuần
Thánh Năm B
Lễ Vọng Phục Sinh
ĐẤNG BỊ ĐÓNG ĐINH ĐÃ TRỖI DẬY

Kính
thưa quý OBACE, phụng vụ Lời Chúa của đêm canh thức hôm nay cho chúng ta một
cái nhìn tổng quát về chương trình sáng tạo và cứu chuộc của Thiên Chúa. Lịch sử
thăng trầm của dân Israel cũng là quá trình Thiên Chúa chuẩn bị cho dân Chúa
đón nhận mầu nhiệm cứu chuộc mà Thiên Chúa thực hiện qua cái chết và sự sống lại
của Chúa Giêsu. Đồng thời cũng là từng bước Thiên Chúa mặc khải chính Ngài là Đấng
sáng tạo và quan phòng, là Cha yêu thương và là Đấng cứu độ nhân loại.
Bài
đọc đầu tiên là bài ca, ca ngợi về công trình sáng tạo của Thiên Chúa. Thiên
Chúa đã dựng nên vũ trụ, loài người và muốn cho con người và vũ trụ luôn mãi hạnh
phúc, tốt đẹp. Thiên Chúa được diễn tả như người thợ, dồn bao công sức vào công
trình tạo dựng vũ trụ. Câu điệp khúc được lặp đi lặp lại nhiều lần: “Thiên Chúa
thấy thế là tốt đẹp …Qua một buổi chiều và một buổi sáng...”, cho thấy Thiên
Chúa rất hài lòng về công trình Ngài đã thực hiện. Tuy nhiên, ma quỷ không muốn
thấy con người hạnh phúc, chúng ghen tị về tình thương mà Thiên Chúa dành cho
con người. Vì thế, chúng tìm cách lôi kéo con người về phía nó và con người đã
đồng ý chiều theo cám dỗ của ma quỷ. Hậu quả là đau khổ và sự chết đã tràn vào
thế gian, con người trở nên thù nghịch với nhau, gia đình đổ vỡ, tình nghĩa sứt
mẻ, vũ trụ trở nên thù nghịch với con người.
Thiên
Chúa là Cha yêu thương, Ngài không thể đứng nhìn loài người phải đau khổ và phải
chết dưới quyền của ma quỷ. Thiên Chúa đã mở ra cho con người một tia hy vọng
qua lời tuyên bố với con rắn: “Ta sẽ đặt
mối thù nghịch giữa mi và người phụ nữ, giữa miêu duệ mi và miêu duệ người ấy.
Người miêu duệ ấy sẽ đạp giập đầu mi, còn mi thì rình cắn gót chân Người”.
Ngay lập tức Thiên Chúa đã thực hiện lời hứa cứu độ qua việc tuyển chọn một người
là Abraham, để từ nơi ông, Thiên Chúa làm nên một dân tộc thuộc về Chúa. Abraham
đã đáp lại lời mời gọi của Thiên Chúa với cả lòng tin, ông đã đặt trọn cuộc đời
vào lời hứa của Thiên Chúa. Vì tin, Abraham đã bỏ quê cha đất tổ để bước vào
hành trình theo Chúa, ông ra đi mà không biết mình đi đâu. Abraham tin vào lời
Chúa hứa sẽ cho ông trở nên tổ phụ của một dân tộc đông như sao trên trời, như
cát dưới biển, mặc dù hai ông bà đã già mà vẫn chưa có con. Nhất là ông đã tin
và yêu mến Thiên Chúa đến độ dám đem Isaac con trai duy nhất của ông để hiến
dâng cho Thiên Chúa như Chúa đòi hỏi.
Thiên
Chúa chỉ thử lòng ông, Thiên Chúa thấu hiểu nỗi đau của người cha mất con, Ngài
đã trả lại Isaac cho Abraham. Nếu như vì lòng tin và yêu mến Thiên Chúa, Abraham
đã dám dâng con mình cho Thiên Chúa, thì sau này cũng vì yêu thương nhân loại,
Thiên Chúa đã hiến tặng Con của Ngài cho nhân loại. Chỉ có điều là, trước đây,
Thiên Chúa đã trả lại nguyên vẹn Isaac cho Abraham, nhưng sau này, con người đã
giết Con của Thiên Chúa và còn đóng đinh Người Con ấy vào thập giá.
Thiên
Chúa không chỉ bày tỏ mình là Đấng sáng tạo, là cha yêu thương, Ngài còn cho thấy,
Ngài là Đấng cứu độ quyền năng. Vì chối bỏ Thiên Chúa là cha yêu thương, nên Thiên
Chúa đã để cho dân Israel rơi vào tình trạng nô lệ, khổ nhục bên Ai Cập. Dân Israel
đã hối hận, đã nài xin Chúa cứu vớt. Thiên Chúa đã thể hiện uy quyền của Ngài
trên Pharaô và người Ai Cập, đã dùng cánh tay hùng mạnh để đưa dân ra khỏi ách
nô lệ và còn tiêu diệt toàn bộ chiến xa và kị binh của người Ai Cập. Qua Môse,
Thiên Chúa cho Israel và Ai Cập biết rằng Thiên Chúa là Đấng hùng mạnh, oai
phong vượt trên tất các các thế lực. Ngài chính là Đấng giải thoát và có sức mạnh
để giải thoát dân Ngài khỏi đau khổ chết chóc. Biến cố vượt qua biển đỏ trở
thành cơ hội Thiên Chúa bày tỏ quyền năng của Ngài.
Dân
Israel luôn tỏ ra là một dân cứng đầu cứng cổ, nhiều lần họ phản bội và muốn thử
thách Thiên Chúa. Họ đòi có thức ăn, Thiên Chúa đã cho họ Manna suốt bốn mươi
năm; họ muốn ăn thịt, Chúa ban cho họ có thịt; họ nổi loạn đòi nước uống, Thiên
Chúa đã cho mạch nước từ tảng đá vọt ra cho họ và đàn vật được uống thỏa thuê.
Khi
đến thời đã định, Thiên Chúa đã cho Con của Ngài là Đức Giêsu đến với họ, yêu
thương và chỉ cho họ con đường sống hạnh phúc. Nhưng người Do Thái đã mượn tay
dân ngoại để giết chết Ngài bằng cái chết đóng đinh trên thập giá. Thiên Chúa vẫn
không thất vọng về sự nổi loạn của con người và cũng không để cho tình thương của
Ngài bị chặn lại bởi sự độc ác của con người. Từ trong cái chết, Thiên Chúa đã
cho Con của Ngài được trỗi dậy. Tin Mừng Marcô hôm nay đã thuật lại giây phút
quan trọng ấy.
Sáng
sớm ngày thứ nhất trong tuần, các phụ nữ ra thăm mộ, trên đường đi các bà băn khoăn:
“Ai sẽ lăn tảng đá ra khỏi cửa mộ giùm ta đây?”. Đến nơi, các bà rất ngạc
nhiên, khi thấy tảng đá đã được lăn ra rồi. Các bà vào mộ thì thấy hai người mặc
áo trắng, hai người này nói với các bà: “Đừng hoảng sợ, các bà tìm Đức Giêsu
Nazaret, Đấng bị đóng đinh chứ gì? Người đã trỗi dậy rồi, không còn ở đây nữa,
đây là chỗ đặt Người”. Thánh Marcô kể: “Các phụ nữ này hoảng sợ, chạy trốn, run
rẩy, không dám nói gì với ai vì sợ hãi”.
Tại
sao các bà không vui, không mừng mà lại sợ hãi?
Các
phụ nữ sợ hãi, vì đang đối diện với một mầu nhiệm hết sức lớn lao, vượt quá sức
tưởng tượng và lý trí tự nhiên của con người. Các bà run rẩy, vì các bà đang đối
diện và đang nói chuyện với “thiên thần của Thiên Chúa”. Các bà được tiếp xúc với
thế giới của thần linh, mà trong lịch sử, các tổ phụ và nhiều vị tiên tri được
tiếp xúc, các bà cảm thấy sợ hãi. Tin Mừng nhấn mạnh các bà sợ hãi, run rẩy
không dám nói với ai, bởi vì các bà còn đang để cho một tảng đá rất lớn đè nặng
trong tâm hồn, trong trí khôn của các bà. Đó là tảng đá của sợ hãi, tảng đá của
sự thiếu lòng tin vào Chúa Giêsu.
Những
phụ nữ này là những người đi theo Chúa Giêsu suốt nhiều năm, đã chứng kiến nhiều
phép lạ quyền năng của Ngài. Các bà cũng chính là những người đi theo Chúa trên
chặng đường thương khó. Vậy mà, các bà vẫn chưa tin thật, chưa nhận ra thầy
Giêsu là Thiên Chúa là Đấng quyền năng. Cuộc khổ nạn thập giá của Chúa Giêsu thực
sự là một thử thách đức tin cho các bà và các môn đệ. Trong khi hai người mặc
áo trắng nói với các bà: “Đức Giêsu Nazaret, Đấng bị đóng đinh đã trỗi dậy rồi,
đã ra khỏi mồ”, thì các phụ nữ lại bước vào mồ và ở mãi trong mồ. Vì các bà ở
mãi trong ngôi mồ của con người cũ, suy nghĩ cũ, nên các bà khó có thể đón nhận
được tin vui phục sinh.
Ngày
hôm nay nhiều người chúng ta vẫn chưa đón nhận được Tin Mừng Phục Sinh, chưa để
cho mầu nhiệm phục sinh biến đổi chúng ta. Bởi vì chúng ta vẫn cứ chôn vùi mình
trong nấm mồ của con người cũ, của tội lỗi, thế gian và ma quỷ. Chúng ta vẫn để
cho tảng đá sợ hãi, hồ nghi, lười biếng, thù oán, tội lỗi dày vò và đè nặng
trên cuộc đời chúng ta. “Ai sẽ lăn tảng đá lớn đó ra khỏi cửa mộ giùm chúng ta
đây?”.
Chỉ
có Đức Giêsu phục sinh mới có đủ quyền năng và sức mạnh đập tan tảng đá đó.
Thánh Phaolô chỉ cho chúng ta biết: Muốn được Ngài lăn tảng đá đang đè trên
chúng ta, cần phải dìm mình vào tình yêu của Chúa Giêsu Kitô, để cho Ngài thanh
tẩy, chấp nhận cùng chết với Ngài thì chúng ta mới có thể sống lại với Ngài, và
như Ngài. Chúng ta phải chấp nhận bước ra khỏi con người cũ như ngôi mộ hôi hám
chết chóc, để mang lấy con người mới đã được biến đổi. Nhờ Đức Kitô, chúng ta
phải đoạn tuyệt với tội lỗi, ma quỷ và những dục vọng, lôi kéo của thế gian,
xác thịt, chấp nhận cái chết là sự hy sinh từ bỏ mỗi ngày. Gắn bó với Đức Kitô,
cùng sống chết với Ngài, chúng ta cũng sẽ được chia sẻ vào sự sống lại với
Ngài.
Xin
cho chúng ta luôn biết đặt trọn niềm tin và cuộc đời nơi Đức Kitô, xin Ngài lật
bỏ tảng đá chết chóc, cứng lòng ra khỏi tâm hồn và cuộc đời chúng ta. Đồng thời,
mở ra cho chúng ta một cuộc đời mới, một cuộc đời tràn đầy sức sống mới. Amen.
Linh mục Giuse Đỗ Đức Trí – GP
Xuân Lộc