PHỤC SINH GIẢI PHÓNG NIỀM HY VỌNG

Lời Chúa: Lc 24:13-35
13 Cũng ngày hôm ấy, có hai người
trong nhóm môn đệ đi đến một làng kia tên là Em-mau, cách Giê-ru-sa-lem chừng
mười một cây số. 14 Họ trò chuyện với nhau về tất cả những sự việc
mới xảy ra. 15 Đang lúc họ trò chuyện và bàn tán, thì chính Đức
Giê-su tiến đến gần và cùng đi với họ.
16 Nhưng mắt họ còn bị ngăn cản, không nhận ra
Người. 17 Người hỏi họ: "Các anh vừa đi vừa trao đổi với nhau
về chuyện gì vậy? " Họ dừng lại, vẻ mặt buồn rầu. 18 Một trong
hai người tên là Cleopas trả lời: "Chắc ông là người duy nhất trú ngụ tại
Giê-ru-sa-lem mà không hay biết những chuyện đã xảy ra trong thành mấy bữa
nay." 19 Đức Giê-su hỏi: "Chuyện gì vậy?" Họ thưa:
"Chuyện ông Giê-su Na-da-rét. Người là một ngôn sứ đầy uy thế trong việc
làm cũng như lời nói trước mặt Thiên Chúa và toàn dân. 20 Thế mà các
thượng tế và thủ lãnh của chúng ta đã nộp Người để Người bị án tử hình, và đã
đóng đinh Người vào thập giá. 21 Phần chúng tôi, trước đây vẫn hy
vọng rằng chính Người là Đấng sẽ cứu chuộc Ít-ra-en. Hơn nữa, những việc ấy xảy
ra đến nay là ngày thứ ba rồi. 22 Thật ra, cũng có mấy người đàn bà
trong nhóm chúng tôi đã làm chúng tôi kinh ngạc. Các bà ấy ra mộ hồi sáng sớm, 23
không thấy xác Người đâu cả, về còn nói là đã thấy thiên thần hiện ra bảo rằng
Người vẫn sống. 24 Vài người trong nhóm chúng tôi đã ra mộ, và thấy
sự việc y như các bà ấy nói; còn chính Người thì họ không thấy." 25
Bấy giờ Đức Giê-su nói với hai ông rằng: "Các anh chẳng hiểu gì cả! Lòng
trí các anh thật là chậm tin vào lời các ngôn sứ! 26 Nào Đấng Ki-tô
lại chẳng phải chịu khổ hình như thế, rồi mới vào trong vinh quang của Người
sao? 27 Rồi bắt đầu từ ông Mô-sê và tất cả các ngôn sứ, Người giải
thích cho hai ông những gì liên quan đến Người trong tất cả Sách Thánh. 28
Khi gần tới làng họ muốn đến, Đức Giê-su làm như còn phải đi xa hơn nữa. 29
Họ nài ép Người rằng: "Mời ông ở lại với chúng tôi, vì trời đã xế chiều,
và ngày sắp tàn." Bấy giờ Người mới vào và ở lại với họ. 30 Khi
đồng bàn với họ, Người cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng, và bẻ ra trao cho họ. 31
Mắt họ liền mở ra và họ nhận ra Người, nhưng Người lại biến mất. 32
Họ mới bảo nhau: "Dọc đường, khi Người nói chuyện và giải thích Kinh Thánh
cho chúng ta, lòng chúng ta đã chẳng bừng cháy lên sao?" 33
Ngay lúc ấy, họ đứng dậy, quay trở lại Giê-ru-sa-lem, gặp Nhóm Mười Một và các
bạn hữu đang tụ họp tại đó. 34 Những người này bảo hai ông:
"Chúa trỗi dậy thật rồi, và đã hiện ra với ông Si-môn."
35 Còn hai ông thì thuật lại những gì đã xảy ra dọc
đường và việc mình đã nhận ra Chúa thế nào khi Người bẻ bánh.
Suy
Niệm
Có thể nói, biến cố Đức Giêsu chết và được
mai táng trong mồ, đã làm chết theo bao nhiêu những hy vọng của những người
theo Đức Giêsu, tảng đá lấp cửa mồ Đức Giêsu nặng bao nhiều thì tảng đá thất
vọng cũng đề nặng các môn đệ bấy nhiêu, đó là tâm trạng mà chúng ta có thể hiểu
được nơi các môn đệ. Vì thế, biến cố Phục Sinh của Đức Giêsu là một sự giải
phóng.
1.
Phục Sinh giải phóng thất vọng
Hình ảnh thất vọng, chán trường, mệt mỏi
chúng ta có thể thấy nơi hai môn đệ trên đường trở về làng Emmau. Họ trở về
trong tâm trạng sụp đổ một tương lai, họ trở về trong một tâm trạng của một kẻ
mất hết niềm tin và hy vọng, đến độ người khách bộ hành có thể nhận ra: "Các anh vừa đi vừa trao đổi với nhau
về chuyện gì vậy? " Họ dừng lại, vẻ mặt buồn rầu. Một trong hai người tên
là Cleopas trả lời: "Chắc ông là người duy nhất trú ngụ tại Giê-ru-sa-lem
mà không hay biết những chuyện đã xảy ra trong thành mấy bữa nay." Và khi
được hỏi, hai ông bật ra ngay: "chuyện ông Giêsu thành Nazaret", bởi
vì đối với các ông, Đức Giêsu đã đi vào cuộc sống của họ, là tương lại và hy
vọng của họ, và chính hai ông cũng thú nhận: "Phần chúng tôi, trước đây
vẫn hy vọng rằng chính Người là Đấng sẽ cứu chuộc Ít-ra-en". Trước
hình ảnh thất vọng của hai môn đệ, Đức Giêsu đã đốt lên trong hai ông ngọn lửa
niềm tin và hy vọng, Người từng bước cách nghĩa Kinh thánh đã chỉ về Người, và
sau cùng qua nghi thức bẻ bánh, các ông đã nhận ra dung mạo Đức Giêsu Kitô Phục
Sinh, chính Người đã giải phóng cho các ông niềm hy vọng, niềm vui mà tảng đá
cửa mồ đã đè nặng trên tâm hồn các ông.
2.
Phục Sinh giải phóng khỏi tật nguyền.
Một người mất niềm tin, mất hy vọng trong
cuộc sống, cũng đồng nghĩa người đó trở nên tật nguyền về thể xác và tâm hồn.
Cuộc sống của họ trở nên lê lết cũng giống như người thanh niên trong bài đọc
một: "người ta khiêng đến một người
què từ khi lọt lòng mẹ. Ngày ngày họ đặt anh ta bên cửa Đền Thờ gọi là Cửa Đẹp,
để xin kẻ ra vào Đền Thờ bố thí". Cuộc sống trong xã hội hằng ngày
chúng ta gặp rất nhiều những mảnh đời như vậy. Chúng ta giúp cho họ cái ăn, cái
mặc chỉ làm kéo dài cuộc sống đau khổ của họ thêm dài ra, nếu chúng ta không
giúp tận căn của sự đau khổ là mang lại cho họ động lực vươn lên. Phêrô và
Gioan đã giải quyết vấn nạn này bằng sự can đảm tài tình bằng cách: "Hai ông nhìn thẳng vào anh, và ông
Phê-rô nói: "Anh nhìn chúng tôi đây!" Anh ta chăm chú nhìn hai ông,
tưởng rằng sẽ được cái gì. Bấy giờ ông
Phê-rô nói: "Vàng bạc thì tôi không có; nhưng cái tôi có, tôi cho anh đây:
nhân danh Đức Giê-su Ki-tô người Na-da-rét, anh đứng dậy mà đi!" Phêrô
nói lên điều đó không phải có ý cho người bất toại nhìn thấy con người thần
thánh của ông, cho bằng để anh thấy được con người trước đây đã từng mất hy
vọng, mất niền tin, con người yếu nhược và sợ sệt, nhưng nay được hiên ngang
như vậy chính là niềm tin vào Đức Giêsu Phục Sinh, và hơn hết cái Phêrô muốn
thông chia với anh giờ đây con quý hơn vàng bạc trần gian là: "nhân danh Đức Giê-su Ki-tô người
Na-da-rét, anh đứng dậy mà đi". Và sách CVTĐ kể lại: "Lập tức bàn chân và xương mắt cá của
anh trở nên cứng cáp. Anh đứng phắt dậy,
đi lại được; rồi cùng với hai ông, anh vào Đền Thờ, vừa đi vừa nhảy nhót và ca
tụng Thiên Chúa". Vâng niềm tin Đức Giêsu Phục Sinh đã chữa anh khỏi
tật nguyền phần xác và tâm hồn. Giờ đây anh có thể nhảy nhót, ca tụng Thiên
Chúa và đi theo các ngài.
Phụng vụ thứ tư trong tuần bát nhật Phục Sinh
hôm nay, xin cho mỗi người chúng ta được Đức Giêsu Phục Sinh giải phóng thất
vọng và nghi ngại, khỏi mọi tật nguyền phần xác và tâm hồn, để mỗi người chúng
ta trở nên một con người mới với trọn niềm vui.
Tam Thái