Trang Chủ > Suy Niệm > Thường Niên 26-34 > Tuần 32

Suy Niệm Lời Chúa Thứ Ba Tuần XXXII Thường Niên

thu 3 tuan XXXII.jpg

Lời Chúa: Lc 17, 7-10

(11) Trên đường lên Giêrusalem, Ðức Giêsu đi qua biên giới giữa hai miền Samaria và Galilê. (12) Lúc Người vào một làng kia, thì có mười người phong hủi đón gặp Người. Họ dừng lại đằng xa (13) và kêu lớn tiếng: "Lạy Thầy Giêsu, xin dủ lòng thương chúng tôi!" (14) Thấy vậy, Ðức Giêsu bảo họ: "Hãy đi trình diện với các tư tế". Ðang khi đi thì họ đã được sạch. (15) Một người trong bọn, thấy mặt được khỏi, liền quay trở lại và lớn tiếng tôn vinh Thiên Chúa. (16) Anh ta sấp mình dưới chân Ðức Giêsu mà tạ ơn. Anh ta lại là người Samari. (17) Ðức Giêsu mới nói: "Không phải cả mười người đều được sạch sao? Thế thì chín người kia đâu? (18) Sao không thấy họ trở lại tôn vinh Thiên Chúa, mà chỉ có người ngoại bang này?" (19) Rồi Người nói với anh ta: "Ðứng dậy về đi! Lòng tin của anh đã cứu chữa anh".

Suy Niệm:

Truyện kể rằng, tại một cộng đoàn nọ, nhân dịp tĩnh tâm cuối năm, khi nói đến vấn đề truyền giáo, cha bề trên đã hỏi anh em rằng, trong năm qua, đã có anh em nào đưa được một người lương dân về với Giáo hội chưa? Anh em nhìn nhau trong ngỡ ngàng, bối rối. Cha bề trên sau đó cũng chia sẻ, chính tôi cũng chưa đưa được người nào gia nhập gia đình Giáo hội. Ngài tiếp tục nói, sở dĩ chúng ta chưa lôi kéo, chưa gọi mời người khác trở thành con cái Chúa là vì chúng ta quá bận tâm với những công việc “mở mang nội bộ”, chúng ta quá dành thời giờ cho “ngôi nhà của mình”. Nói cách khác, chúng ta sống đời ơn gọi chưa hoàn trọn, chưa đủ khiêm tốn và lôi cuốn người khác, chúng ta cũng chưa đủ nhiệt thành của một người làm công cho Chúa.

Tâm tình chia sẻ của cha bề trên nọ cũng chính là lời gọi mời mà Chúa Giê-su nói với mỗi người Ki-tô hữu chúng ta ngày hôm nay. Sự khiêm tốn, lòng nhiệt thành với Chúa, với Giáo hội phải được đặt nền, được dựng xây trên nền tảng đức tin, đức cậy và đức mến vô vị lợi. Tinh thần của một người phục vụ, lao công quên mình, hết mình vì công việc chắc hẳn không để cho thành tích, tiếng khen lấn át lu mờ. Trái lại, luôn ý thức về ơn gọi, sứ mạng của những người dám hủy mình ra không, dám để cho Lời Chúa vượt thắng những toan tính, suy nghĩ tư lợi hầu cho các giá trị Nước Trời được tỏa lan, thôi thúc người nghe.

Suy nghĩ ấy, lối sống ấy chính Chúa Giê-su đã thực hành trong suốt hành trình dương thế của mình. Và một trong những kiểu mẫu nơi việc làm ấy, vào ngày thứ 5 tuần thánh, Ngài đã cúi mình xuống, rửa chân cho các môn đệ. Đây là hành vi của những người nô lệ dành cho ông chủ của mình. Thế nhưng, là ông chủ đích thực, một người có quyền cao chức trọng nhưng Chúa Giê-su đã khiêm hạ, hủy mình và lặn xuống tận căn của những người phục vụ. Điều Ngài làm là dám từ bỏ ngai vàng, quyền cao chức trọng, danh phận tiền tài. Ngài đã chọn khiêm hạ, chọn người nghèo, chọn tinh thần xả kỷ cho đi không tính toán.

Trái lại, sống trong một xã hội mà những giá trị bên ngoài đang làm lóa mắt nhiều người. Họ bất chấp lương tri, thậm chí lấy cả đức tin để đánh đổi cho mình có chút địa vị, danh vọng. Những hào nhoáng trần thế ấy đang làm cuộc đời của họ trở nên ảo tưởng và kiêu căng. Thói háo danh, sự vô cảm và tinh thần phục vụ không còn trong đời sống của họ. May mắn thay, giữa những trào lưu ích ký ấy vẫn còn có những người dám sống các giá trị Tin mừng, họ là những người Ki-tô hữu dám đáp trả lại sự gọi mời trở nên những mẫu gương của sự phục vụ và cho đi một cách quên mình.

Và đương nhiên mẫu gương để người Ki-tô hữu noi theo chính là Đức Giê-su. Chính Người đã ban cho chúng ta những phương dược để tiếp xúc với các ơn thánh và gần gũi với con người, đó là Thánh lễ, là các Bí tích và những lời cầu nguyện. Sự kết hiệp liên lỉ, kéo ơn Chúa từ các thánh lễ nơi nguyện đường tuôn tràn trên thánh lễ cuộc đời. Việc thực hành các Bí tích là những phương thế nối dài thúc đẩy chia sẻ một cách phục vụ vô vị lợi. Lời cầu nguyện thành tâm có sức biến đổi chính mình và tha nhân. Có như vậy, chúng ta mới thực sự là những người làm công tận tụy, những người đích thực làm vườn nho cho Chúa. Mục đích không khác gì hơn là làm cho Nước Chúa được vinh danh ngay tại thế này và anh chị em của mình được sống tròn đầy ân thánh Chúa mọi nơi mọi lúc. Amen.

                                                                                                Lm Micae Vũ An Lộc


Các bài viết mới hơn
     Suy Niệm Lời Chúa Thứ Năm Tuần XXXII Thường Niên_Lm Antôn Nguyễn Cao Siêu, SJ
     Suy Niệm Lời Chúa Thứ Tư Tuần XXXII Thường Niên_Lm Antôn Nguyễn Cao Siêu, SJ

Các bài viết cũ hơn
     Suy Niệm Lời Chúa Thứ Bảy Tuần XXXII Thường Niên C:Phải Nhẫn Nại cầu xin, Lm. Peter Nguyễn Bùi Quốc Khánh SDB
     Suy Niệm Lời Chúa Thứ Sáu Tuần XXXII Thường Niên Năm C_Nt. Maria Anh Thư, OP
     Suy Niệm Lời Chúa Thứ Năm Tuần XXXII Thường Niên Năm C_Lm. Jos Tạ Duy Tuyền
     Suy Niệm Tin Mừng Thứ Tư Tuần XXXII Thường Niên Năm C_Nt. Maria Chinh Anh.
     Suy Niệm Lời Chúa Thứ Ba Tuần XXXII Thường Niên Năm C_
     Suy Niệm Lời Chúa Thứ Hai tuần XXXII Thường Niên C: TÂM HỒN CAO THƯỢNG_ Nt. Anna Têrêxa Thiên Hoàng
     SUY NIỆM LỜI CHÚA CHÚA NHẬT 32 THƯỜNG NIÊN C: TÔI TIN CÓ CUỘC SỐNG MAI HẬU_ Lm. Đan Vinh
     Suy Niệm Lời Chúa Chúa Nhật XXXII Thường Niên C: TIN VÀO SỰ SỐNG ĐỜI SAU_ Lm. Giuse Đỗ Đức Trí
     CHỦ NHẬT 32 THƯỜNG NIÊN_ Lm. Phaolô Nguyễn Văn Đông
     Suy Niệm Lời Chúa Thứ Bảy Tuần XXXII Thường Niên B: KIÊN TRÌ CẦU NGUYỆN. Nt. Maria Anh Thư, OP